“Đời là một bài học vô cùng quý giá mà ai cũng phải học. Cõi đời đầy những vô thường, khi thế này, lúc thế khác chứ đâu êm xuôi bằng phẳng.” Đời người vốn là những chuỗi ngày không tiên lượng được. Hôm nay chúng ta có thể rất thoải mái, vui vẻ,... nhưng ngày mai điều tồi tệ gì có thể xảy đến cũng không ngăn cản được. Vậy có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao chúng ta đều sinh ra như nhau nhưng cuộc đời chả ai giống ai không? Chúng ta với anh chị em cùng lớn lên trong một gia đình, nhưng tại sao có người thành đạt, người hạnh phúc, người khổ đau? Điều gì đã tác động đến tháng ngày của ta? Cõi đời đầy những vô thường, khi thế này, lúc thế khác chứ đâu êm xuôi bằng phẳng Có bao giờ bạn tự hỏi, làm sao có những người đã rất nhiều tuổi nhưng họ vẫn xinh đẹp và trẻ khoẻ? Tại sao có người sống hơn trăm năm nhưng có người chỉ được vài chục năm là tạ thế? Có bao giờ các bạn thắc mắc rằng, tại sao chúng ta may mắn tìm được một tinh cầu hoàn hảo giống như trái đất? “Trái đất quay quanh trục c...
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
[Tự Truyện] Nhật Bản - Một Góc Nhỏ Xíu Xiu_Tập 2
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
Thế là cuối cùng tôi cùng lên được máy bay sau một năm dài chờ đợi. Mà tôi nói chưa nhỉ? Tôi chính là đại diện cho những người say đủ thể loại trên cuộc đời này. Ý là say cả tàu xe và máy bay đấy. Thế đấy, tôi chấp nhận 5 tiếng lơ lửng trên bầu trời và 2 tiếng lắc lư trên mặt đất cho đến khi vào được phòng ký túc. Cảm nhận đầu tiên ấy à? Thật khủng khiếp. Căn phòng nhỏ xíu chỉ có cái giường tầng, không bếp, không wifi, không máy giặt. Tôi tự hỏi là tôi đã đến nơi xó xỉ nào của Nhật vậy?
- “Này, đây là phòng mình hả mày? ” tôi hỏi con bạn cùng phòng.
- “ Chắc vậy”. Nó đáp lại với giọng điệu thất vọng khủng khiếp.
Thế là chịu, chúng tôi đành ở lại căn phòng vừa nhỏ vừa đầy hơi ẩm đấy thôi. Chứ biết làm sao? Nơi cái đất khách này thì lấy ai mà phàn nàn cơ chứ. Gần 10 tiếng mất liên lạc với gia đình kể từ khi tôi lên máy bay, bố mẹ chắc lo phát ngất lên nếu tôi còn không gọi về. Tôi hỏi quản lý kí túc xá bằng thứ tiếng Nhật bập bẹ của mình:
- “Chú ơi, cho con xin mật khẩu wifi với ạ?”
- “ Ở đây thì có wifi miễn phí, nhưng phải mua cái moderm để phát đấy cô bé. Có 2000 yên thôi, rẻ bèo ấy mà.” (2000 yên ~ 400 nghìn VNĐ)
- “2000 yên lận ạ? ”Với con bé vừa đáp xuống Nhật Bản, thì số tiền ấy cũng là quá lớn.
- “Thế chúng cháu mua chung xài có được không?”Hai đứa phòng kế bên chen vào
- “Tuỳ nhé, nhưng wifi không mạnh thì cũng cố chịu đấy”
Thế là bốn con người cùng chung một cái hộp phát wifi, thôi cũng được, gọi cho bố mẹ cái đã. Tôi mới vừa gọi cho mẹ bằng Facebook thì mẹ đã hét lên:
- “Trời đất ơi, con mà không gọi về thêm lát nữa thì mẹ chết mất. Cả ngày không liên lạc được gì? Thế con có say lắm không? Mệt không con? Chỗ ở thế nào?” Mẹ tôi dồn dập hỏi trong sợ hãi. Tôi đã xém chút là bật khóc rồi.
- “Con hết mệt rồi, kí túc xá con không có wifi sẵn nên phải chờ mua. Thôi mai con gọi mẹ, con đi xếp đồ đã.”
- “Thế phải gọi sớm đấy, mẹ sắp chết mất thôi.”
Mẹ tôi trước giờ vẫn thế đấy, từ nhỏ đến lớn đều chăm tôi như đứa trẻ hai tuổi rưỡi. Tôi nhớ ngày mình học Đại học, có hôm đi chơi về trễ mà điện thoại hết pin, mẹ tôi còn lấy cả ghế ra trước cửa canh cơ. Dù mẹ có hơi lo lắng thái quá khi tôi đã 23 tuổi rồi, nhưng khi xa nhà như thế này, tôi lại thèm sự yêu thương ấy ghê gớm.
22h đêm, tôi vẫn ngồi sắp xếp đồ đạc, Vi Vi - con bạn cùng phòng đi khám phá phố phường vừa mới về nhà. Nó nhìn thẳng vào tôi, giọng sợ hãi:
- “Mày ơi, mình ở cái khu nào ý, ghê lắm mày ạ."
- “Làm sao? Ở Nhật an toàn lắm mà, mình còn ở Osaka, thành phố lớn chứ có phải thôn quê đâu mà ghê.”
- “Nó còn đáng sợ hơn cả thôn quê, tao đến chết mất. ” Nó ném túi xách rồi ngồi xuống trong bực bội.
- “Mày biết khu nhà mình ở đâu không? Tao vừa gặp mấy đứa ở phòng kế bên, nó sống ở đây lâu rồi, nó kêu khu mình là khu vô gia cứ đấy.” Con bạn gằn giọng.
- “Vô gia cư? Tôi hét toáng lên. Sao có thể, đây là ký túc xá trường thuê còn gì. Mình đóng cả đống tiền cho nó rồi đấy.”
- “Làm thế quái nào mà tao biết được, không tin thì mày với tao đi xem đi. Người ta đang xếp lớp mà ngủ ngoài đường kia kia.”
Khi ấy, trời Nhật Bản đã vào thu, nhưng ban đêm, cái sự se se lạnh cũng đủ khiến người ta chỉ muốn trùm chăn kín đầu rồi nằm ườn ra xem phim, đọc sách. Ấy thế mà thật sự, tôi đã nhìn thấy cảnh hàng trăm người già nằm la liệt ngoài đường, ngay gần cửa kí túc của tôi. Tôi khi ấy đã shock tới mức ngơ ngơ ngáo ngáo trở lại căn phòng. Cả đêm ấy, tôi mất ngủ.
“Chẳng mấy chốc, cuộn băng như một thứ dịch bệnh đánh vào nỗi sợ mang tính bản năng của con người, sẽ lan ra khắp xã hội. Bởi bản chất của virus chính là... chính...là... SAO...CHÉP Book Review - Vòng xoáy chết Cái chết của Ryuji, lời nhắc nhở mà cậu ấy dành cho Asakawa liệu có thể cứu thoát được gia đình anh không? Bản chất của virus là sao chép thật sao? Ngày mổ thi thể Ryuji, Ando- một pháp y và cũng chính là bạn của Ryuji phát hiện ra một mật mã mà cậu ấy cố để lại bằng cơ thể không nguyên vẹn của mình. 178....136... sáu con số này mang ý nghĩa gì? Ando tin chắc đây là mật mã, bởi Ryuji rất thích chơi trò này. Và cái mà Ando tìm thấy từ các con số là R-I-N-G. RING... một khởi nguồn khác bắt đầu! Mật mã đưa Ando tìm tới Asakawa. Nhưng lúc này, anh ta chỉ còn là một cái xác không hồn, bởi mới đây thôi, vợ và con của anh ta đồng thời chết do suy tim. Đồng thời suy tim? Một cách nào đó, Ando tìm được bản thảo Ring do chính Asakawa viết. Kể về tất cả những khám phá mà anh cùng Ryuji có ...
“Bản năng sát thủ hiện diện trong mỗi chúng ta. Nhờ trời, tất cả mọi người đều có một chốt an toàn để kiểm soát và ức chế. Tuy nhiên, luôn tồn tại một điểm vỡ.” Đây không phải là một câu chuyện thông thường, đây là một tấn tuồng được trình diễn một cách công phu. Tất cả những ai xuất hiện đều là một diễn viên được chọn, họ được chọn cho mục đích của kẻ đằng sau và đương nhiên, bản thân họ không biết rằng mình chỉ đang làm tròn vai diễn, theo lời dẫn dắt của hắn - kẻ nhắc tuồng đáng sợ. Mở đầu của vở tuồng này, là những đứa trẻ vô tội bị lựa chọn để khai màn. Chúng là những bé gái, năm bé gái bị bắt cóc trong vòng một tuần, sau mười bảy ngày không có tin tức thì lúc này đây, cảnh sát tìm thấy năm vòng tròn cạnh nhau và năm cánh tay bị chôn dưới đất này. “Debby. Anneke. Sabine. Melissa. Caroline .” Chỉ từ mở đầu, chúng ta hoàn toàn có thể đoán được nó là bi kịch. Năm đứa bé, năm cánh tay, liệu chúng còn sống hay đã chết? Liệu chúng ta có kịp giải thoát cho chúng hay không? Bởi hắn không ...
Khi những hạt mưa rơi xuống giữa đất trời Em nhìn ngắm và tự mình say đắm Hỏi những giọt nước đọng trên thành cửa sổ Rằng thành phố này sao nhiều lắm đơn cô. Hạt mưa nhỏ nhìn em xuyên qua những chiếc ô Nó chợt bật cười “ sao em ngây ngô quá!” Thành phố này vốn bộn bề, hối hả Có rãnh đâu mà quan tâm những vất vả của em. Mà em hãy soi vào kính thử xem Đôi mắt em đắm chìm trong đơn độc Em hỏi cuộc đời này cớ sao cô lập Lại không hỏi chính mình sao cứ mãi không yêu. À, tại sao em cứ mãi buồn thiu? Bản thân em cũng còn không thể hiểu Vào một ngày mặt trời không còn chiếu Ánh sáng cuộc đời, ai đó đã mang đi. Đến tận bây giờ em còn thấy sầu bi Bởi mặt trời của em đã rời đi mãi mãi Trái tim em thật ra còn sợ hãi Không dám yêu và không thể ngừng yêu. Hạt mưa nhỏ ngắm nhìn em bằng đôi mắt đìu hiu Bởi nó biết tâm hồn em đã vỡ nát quá nhiều Hạt mưa nhỏ chợt rơi trên khoé mắt Rơi xuống lòng đường, vỡ nát cả - tình yêu. 14.7.2020 Nhớ một chiều mưa khi ấy
Nhận xét
Đăng nhận xét