“Đời là một bài học vô cùng quý giá mà ai cũng phải học. Cõi đời đầy những vô thường, khi thế này, lúc thế khác chứ đâu êm xuôi bằng phẳng.” Đời người vốn là những chuỗi ngày không tiên lượng được. Hôm nay chúng ta có thể rất thoải mái, vui vẻ,... nhưng ngày mai điều tồi tệ gì có thể xảy đến cũng không ngăn cản được. Vậy có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao chúng ta đều sinh ra như nhau nhưng cuộc đời chả ai giống ai không? Chúng ta với anh chị em cùng lớn lên trong một gia đình, nhưng tại sao có người thành đạt, người hạnh phúc, người khổ đau? Điều gì đã tác động đến tháng ngày của ta? Cõi đời đầy những vô thường, khi thế này, lúc thế khác chứ đâu êm xuôi bằng phẳng Có bao giờ bạn tự hỏi, làm sao có những người đã rất nhiều tuổi nhưng họ vẫn xinh đẹp và trẻ khoẻ? Tại sao có người sống hơn trăm năm nhưng có người chỉ được vài chục năm là tạ thế? Có bao giờ các bạn thắc mắc rằng, tại sao chúng ta may mắn tìm được một tinh cầu hoàn hảo giống như trái đất? “Trái đất quay quanh trục c...
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
[Book Review] Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang (VN)
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
“Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy,
Có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy,
Hay có những con người ta đắm say biết mấy,
Cũng phải đến ngày học cách buông tay.”
Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang
Có người bảo, đời này chỉ cần trải qua 3 mối tình là viên mãn: mối tình đầu trong sáng, mối tình thứ hai khắc cốt ghi tâm, sau cùng là gặp một người yêu đến trọn đời trọn kiếp.
Ấy vậy, hỏi mấy ai trải qua đủ ba mối tình kia mà lòng không tan nát, tim không vụn vỡ. Bởi chúng ta có bao nhiêu cái gọi là thanh xuân, để cùng người thử đôi ba trò chơi tình ái.
Đời này, gặp được người mình thương đã khó, được người đáp lại có khó gấp vạn, gấp trăm. Và cũng bởi, cuộc đời rồi ai cũng sẽ gặp một người mà nếu không lấy được người ấy thì sau nay có lấy ai cũng không còn quan trọng nữa.
“Bởi vì người ấy đã trở thành duy nhất của mọi cung bậc hờn giận yêu thương, đến nỗi những mối tình về sau dù cố gắng cách mấy cũng chỉ là sự lặp lại chẳng thể nguyên lành như cảm giác lần đầu.”
Lại nói, 4,5 tỷ năm trước, một hành tinh sau chuỗi ngày lang thang mê mải đã lao vào Trái Đất, rồi như chạm vào ánh mắt của nàng, những mảnh vụn vỡ do va chạm đã tụ thành một tinh thể lặng lẽ, xoay quay Trái Đất từ thuở ấy đến giờ. Người ta thường gọi tinh thể ấy là Mặt Trăng. Nhưng dẫu không thể sánh bằng triệu triệu năm si tình của tinh cầu vũ trụ, thì em cũng muốn người tin rằng, trong 7 tỷ người trên thế gian này, em vẫn chỉ mãi hướng về phía Anh.
“Có một người duy nhất để thương và nhớ
Có một người duy nhất để khóc và đau
Có một người duy nhất để mãi mãi không thuộc về nhau
Nhưng cũng chẳng thể nào buông tay được.
Có một người như thế, âu cũng là một phước phần cho riêng mình
Dẫu có là phước phần đớn đau.”
Trong chúng ta, bất kỳ ai cũng đã từng đi qua vài ba mối tình lận đận. Có những mối tình cùng nhau đến chục năm, lại kết thúc bằng câu “chúng ta không hợp”. Lại có mối tình tưởng chỉ thoáng bay như mây như gió, lại cùng nhau gắn kết tận trăm năm. Người ta gọi đó là duyên số. Tôi lại chẳng quá tin cho lắm. Thay vì tin vào vận mệnh, tôi tin vào sự lựa chọn của chính trái tim hơn. Bởi nó là vật thể duy nhất trong cơ thể chúng ta, không bao giờ nói dối. Thế nhưng, trái tim ấy, nó cũng cố chấp lắm cơ. Nếu đã định là yêu, nếu nó bảo đấy là cảm giác chân thật thì dù Lý Trí có nài nỉ hay vùi dập đến đâu, nó cũng chỉ làm theo ý thích. Đôi ba lần nó yêu như điên dại, “ngơ ngác nhất là khi tất cả yêu thương cuối cùng khép lại với kết cục Chẳng-để-làm-gì...” vậy mà nó vẫn chẳng chịu dừng tay.
“Thật ra là em tự đa tình, chứ vốn dĩ, tình cảm này ngay từ khi bắt đầu đã biết sẵn chỉ là mình tự mình huyễn hoặc bọc đường cho những đắng đót đơn phương.”
Mà thôi, dẫu có khuyên nhủ thế nào, cũng chẳng có kết quả gì cho cam. Người đời làm sao có thể thấu hiểu em đau đớn thế nào khi yêu anh, đến cả anh còn không hiểu được, để rồi phũ phàng buông bỏ mọi kỷ niệm mà em gom từng chút một. Kết lại bằng vài dòng nhắn gửi “hạnh phúc nhé em!”. Nghe có vẻ nực cười không? Khi mà người mong em hạnh phúc lại tàn nhẫn ném bỏ hạnh phúc của em đi. Nhưng dẫu anh lạnh lùng đến thế, em vẫn chỉ ngơ ngác nhớ thương. Đời mà “hoa nở để mà tàn. Người gặp để rẽ ngang."
Khi trái tim tự nhận thấy bản thân mình ngu ngốc quá, nó lại chỉ thích nhốt mình trong một góc đớn đau, rồi tự hỏi rằng từ giờ về sau, ai sẽ lại tổn thương nó nữa. Ôi vậy đấy, nhưng trái tim cứ như đứa học trò học hoài không giỏi, bao nhiêu lần rồi vẫn chẳng chịu chừa ra. Nhiều khi cũng muốn kết bạn cùng Lý Trí cho khôn lên một tý, vậy đấy, rồi nó lại kéo lý trí vào con đường chẳng thấy lối ra. Để rồi cuối cùng cả hai chỉ dám ngồi một góc trơ trọi nhìn nhau hỏi nhỏ: Hỏi thế giới này, “Buồn làm sao buông?”
“Chẳng mấy chốc, cuộn băng như một thứ dịch bệnh đánh vào nỗi sợ mang tính bản năng của con người, sẽ lan ra khắp xã hội. Bởi bản chất của virus chính là... chính...là... SAO...CHÉP Book Review - Vòng xoáy chết Cái chết của Ryuji, lời nhắc nhở mà cậu ấy dành cho Asakawa liệu có thể cứu thoát được gia đình anh không? Bản chất của virus là sao chép thật sao? Ngày mổ thi thể Ryuji, Ando- một pháp y và cũng chính là bạn của Ryuji phát hiện ra một mật mã mà cậu ấy cố để lại bằng cơ thể không nguyên vẹn của mình. 178....136... sáu con số này mang ý nghĩa gì? Ando tin chắc đây là mật mã, bởi Ryuji rất thích chơi trò này. Và cái mà Ando tìm thấy từ các con số là R-I-N-G. RING... một khởi nguồn khác bắt đầu! Mật mã đưa Ando tìm tới Asakawa. Nhưng lúc này, anh ta chỉ còn là một cái xác không hồn, bởi mới đây thôi, vợ và con của anh ta đồng thời chết do suy tim. Đồng thời suy tim? Một cách nào đó, Ando tìm được bản thảo Ring do chính Asakawa viết. Kể về tất cả những khám phá mà anh cùng Ryuji có ...
“Bản năng sát thủ hiện diện trong mỗi chúng ta. Nhờ trời, tất cả mọi người đều có một chốt an toàn để kiểm soát và ức chế. Tuy nhiên, luôn tồn tại một điểm vỡ.” Đây không phải là một câu chuyện thông thường, đây là một tấn tuồng được trình diễn một cách công phu. Tất cả những ai xuất hiện đều là một diễn viên được chọn, họ được chọn cho mục đích của kẻ đằng sau và đương nhiên, bản thân họ không biết rằng mình chỉ đang làm tròn vai diễn, theo lời dẫn dắt của hắn - kẻ nhắc tuồng đáng sợ. Mở đầu của vở tuồng này, là những đứa trẻ vô tội bị lựa chọn để khai màn. Chúng là những bé gái, năm bé gái bị bắt cóc trong vòng một tuần, sau mười bảy ngày không có tin tức thì lúc này đây, cảnh sát tìm thấy năm vòng tròn cạnh nhau và năm cánh tay bị chôn dưới đất này. “Debby. Anneke. Sabine. Melissa. Caroline .” Chỉ từ mở đầu, chúng ta hoàn toàn có thể đoán được nó là bi kịch. Năm đứa bé, năm cánh tay, liệu chúng còn sống hay đã chết? Liệu chúng ta có kịp giải thoát cho chúng hay không? Bởi hắn không ...
Khi những hạt mưa rơi xuống giữa đất trời Em nhìn ngắm và tự mình say đắm Hỏi những giọt nước đọng trên thành cửa sổ Rằng thành phố này sao nhiều lắm đơn cô. Hạt mưa nhỏ nhìn em xuyên qua những chiếc ô Nó chợt bật cười “ sao em ngây ngô quá!” Thành phố này vốn bộn bề, hối hả Có rãnh đâu mà quan tâm những vất vả của em. Mà em hãy soi vào kính thử xem Đôi mắt em đắm chìm trong đơn độc Em hỏi cuộc đời này cớ sao cô lập Lại không hỏi chính mình sao cứ mãi không yêu. À, tại sao em cứ mãi buồn thiu? Bản thân em cũng còn không thể hiểu Vào một ngày mặt trời không còn chiếu Ánh sáng cuộc đời, ai đó đã mang đi. Đến tận bây giờ em còn thấy sầu bi Bởi mặt trời của em đã rời đi mãi mãi Trái tim em thật ra còn sợ hãi Không dám yêu và không thể ngừng yêu. Hạt mưa nhỏ ngắm nhìn em bằng đôi mắt đìu hiu Bởi nó biết tâm hồn em đã vỡ nát quá nhiều Hạt mưa nhỏ chợt rơi trên khoé mắt Rơi xuống lòng đường, vỡ nát cả - tình yêu. 14.7.2020 Nhớ một chiều mưa khi ấy
Nhận xét
Đăng nhận xét